Share

Làm sao để dừng lại và buông thư?

Ban Biên Tập

Câu hỏi: Tại sao sự dừng lại và buông thư lại quan trọng đến vậy trong thiền, và ngồi thiền là cơ hội thực tập dừng lại hoàn toàn phải không, thưa thiền sư?

Thiền sư Thích Nhất Hạnh:

Mỗi người trong chúng ta đều có hạt giống rong ruổi, tìm kiếm. Chúng ta không thể ở yên được, hạt giống này chúng ta được tiếp xúc từ tổ tiên. Sở dĩ, mình không dừng lại được, bởi  vì mình thiếu buông thư. Không buông thư được, những căng thẳng trong cơ thể bị dồn nén và yếu tố trầm tĩnh của đời sống mất đi. Nếu thực tập vững vàng phương pháp thở và đi trong chánh niệm, mình sẽ dừng được sự chạy đua. Lúc ấy, sự buông thư và niềm an lạc lập tức có mặt.

Khi ngồi, chúng ta sử dụng hơi thở có ý thức để hỗ trợ cho việc dừng lại ấy. Dừng lại được là bắt đầu có chủ quyền đối với thân và tâm của chính mình. Ngồi thiền trước hết là dừng lại và buông thư. Nếu trong khi ngồi mà phải đấu tranh, gồng mình, và xem việc ngồi thiền như một lao tác mệt nhọc thì đó chưa phải là cách ngồi thiền đúng. Khi ngồi, tư thế phải thật thoải mái, lưng thẳng nhưng buông thư và khởi sự thực tập theo kinh quán niệm hơi thở. Thở vào, tôi ý thức về toàn thân tôi, thở ra, tôi buông thư toàn thân. Và mình đem cái tâm đi vào cái thân. Cái tâm của mình chỗ nào cũng có cái thân hết, tức là tâm đầy trong thân. Giống như việc ngâm đậu xanh với nước ấm vậy, đậu xanh đươc ngâm trong nước ấm một hồi, nước sẽ thấm vào trong hạt đậu, hạt đậu sẽ nở ta gấp ba bốn lần ban đầu. Sở dĩ cái thân khô héo là bởi vì cái tâm không thấm vào trong cái thân được. Nếu muốn cái thân được tươi mát, được thấm nhuận thì cần phải để cho tâm đi vào trong thân. Lúc ấy, thân của mình không còn là một xác chết nữa. Thân của mình sẽ trở thành một thực thể linh động , vì tâm được thấm vào trong từng tế bào. Tức là cái thân đầy cả cái tâm. Trong khi ngồi thiền, mình làm như thế nào để thân của mình cũng đầy tâm mà tâm cũng đầy thân. Khi thân và tâm hợp lại với nhau, mình thật sự có được những giây phút sống sâu sắc. Thiền là một phương  pháp thực tập, và nếu thực tập đúng thì mình sẽ có hạnh phúc liền. Hạnh phúc này bắt đầu từ sự dừng lại và buông thư. Không có sự dừng lại, và buông thư thì không thể nào có hạnh phúc được.